Hãy cứ cho đi rồi sẽ nhận lại

Bạn ấy đi chăm bệnh. Bệnh nhân là vợ, bệnh nặng phải nằm phòng cấp cứu khoa Hô hấp- Viện phổi Trung ương. Đối diện giường vợ bạn ấy là một bệnh nhân nam 50 tuổi là dân tộc thiểu số thuộc hộ nghèo ở Sơn La. Bệnh trọng cần phải mổ, nhà không có tiền. Khi nghe bác sỹ nói cần có ít nhất 3 bịch máu mới đủ điều kiện mổ, cậu con giai rưng rưng bảo đành đưa bố về. Chẳng bàn mà đồng lòng, anh chồng xung phong hiến máu, cô vợ động viên rằng anh khỏe mạnh giúp người ta. Chiều cô vợ tự phục vụ mình để chồng thuê xe ôm sang viện Huyết học và truyền máu trung ương hiến máu. Chiều muộn, xong việc bạn ấy trở về, vui vẻ ăn ngon lành xuất cơm bệnh viện lạnh tanh. Cậu con giai bệnh nhân được tặng máu, rụt dè cầm tờ 500 cuộn tròn, lí nhí em biếu anh. Bạn ấy lắc đầu, ân cần bảo, có gì đâu, anh giúp mà. Khi hỏi cháu cho bao nhiêu, bạn ấy cười bảo: Lần đầu tiên cháu đi hiến máu hỏi họ bảo có ba mức, cháu bảo cháu cho mức cao nhất. Thương cô ạ. Thôi, thêm chút của cháu là mai bố em ấy được mổ.

Vợ chồng bạn ấy người Bắc Giang.

Ấm áp. Cuộc đời thật đẹp. Cầu mong mọi điều tốt đẹp đến với vợ chồng bạn ấy và gia đình người bệnh nghèo.

Hãy cứ cho đi rồi sẽ nhận lại