Vu Lan, mẹ ơi: Cụ bà U.80 bán bánh bò chăm mẹ U.100 nằm một chỗ

Cụ Nèang Hai chăm lo cho mẹ từng li từng tí /// ẢNH: DUY TÂN

Bà Nèang Hai (70 tuổi, ngụ ấp Sóc Triết, xã Cô Tô, H.Tri Tôn, An Giang) miệt mài làm bánh bò thốt nốt đi bán để kiếm tiền lo cho người mẹ 93 tuổi bị tai biến nằm một chỗ.
Câu chuyện cụ bà 70 tuổi Nèang Hai đã gạt bỏ hạnh phúc cá nhân để ở bên phụng dưỡng mẹ già khiến nhiều người xúc động giữa mùa Vu Lan và tin rằng chữ hiếu vẫn còn hiển hiện giữa cuộc sống thường nhật một cách ý nghĩa.

Căn nhà lá xiêu vẹo, nhưng ấm áp tình mẫu tử của mẹ con cụ Nèang Hai nằm sâu trong ấp Sóc Triết. Căn nhà không có vật dụng nào giá trị, chỉ có tình cảm yêu thương của cụ dành cho mẹ là vô giá.

“Nhà có 2 mẹ con sống nương tựa vào nhau. Lấy chồng rồi đâu có kề cận lo cho mẹ được. Vậy nên tôi quyết định ở vậy phụng dưỡng cho mẹ, trọn đạo làm con”, cụ trải lòng.

Nhớ như in tuổi thơ cơ cực cùng mẹ đội bánh bò đi bán khắp phum, sóc, cụ Hai tâm sự: “Cha tôi mất sớm. Mẹ một mình nuôi tôi, mỗi ngày cứ khoảng 1 – 2 giờ khuya là mẹ tôi thức dậy làm bánh bán. Nhưng kể từ khi bị bệnh mẹ nằm một chỗ, nhiều lúc tôi thấy mẹ khóc mà lòng đau như cắt”.

Vu Lan, mẹ ơi: Cụ bà U.80 bán bánh bò chăm mẹ U.100 nằm một chỗ - ảnh 1
Vu Lan, mẹ ơi: Cụ bà U.80 bán bánh bò chăm mẹ U.100 nằm một chỗ - ảnh 2
Vu Lan, mẹ ơi: Cụ bà U.80 bán bánh bò chăm mẹ U.100 nằm một chỗ - ảnh 3Cụ Nèang Hai ngày ngày bán bánh bò ở chợ để kiếm tiền nuôi mẹẢNH: DUY TÂN

Để có tiền trang trải cuộc sống, suốt hàng chục năm qua, cụ đã làm bánh bò thốt nốtđem bán. Mỗi ngày cụ làm trên dưới 100 bánh bò, bán từ sáng sớm đến chiều cũng chỉ kiếm được 60.000 đồng.

Hằng ngày, cụ thức từ lúc trời chưa tỏ mặt người để làm bánh. Sau đó lo việc ăn uống, vệ sinh cá nhân cho mẹ xong mới đạp xe đi bán. Đến trưa lại tất tả về nhà dọn dẹp, nấu ăn, đút cơm cho mẹ, rồi lại đi bán tiếp. 

“Sáng 2 giờ tôi đã dậy rồi, làm bánh đến 5 giờ sáng thì đi bán. Lúc làm cũng tránh gây ồn ào nhiều để mẹ ngủ ngon giấc. Trước khi đi, tôi để ca nước ở đầu giường cho mẹ uống. Đến trưa thì tranh thủ chạy về nấu cơm đút mẹ ăn, rồi tắm rửa cho mẹ xong mới yên tâm đi bán tiếp”, cụ nói.

Vu Lan, mẹ ơi: Cụ bà U.80 bán bánh bò chăm mẹ U.100 nằm một chỗ - ảnh 4
Vu Lan, mẹ ơi: Cụ bà U.80 bán bánh bò chăm mẹ U.100 nằm một chỗ - ảnh 5Cụ Nèang Hai lo việc cơm nước cho mẹ xong mới yên tâm đi bán bánhẢNH: DUY TÂN

Cũng theo cụ, nhiều lúc bán ế, hai mẹ con chỉ biết ăn bánh bò thay cơm. Nhiều lúc cụ Nèang Hai đổ bệnh, không làm bánh bán được, đành phải chạy vạy mượn tiền hàng xóm để chữa trị, thuốc thang.

“Giờ mẹ cũng lớn tuổi rồi, tôi chỉ sợ một ngày mẹ mất không được nhìn thấy mẹ mỗi ngày nữa. Chỉ nghĩ đến thôi tôi đã không chịu nổi, hy vọng mẹ khỏe mạnh, chỉ mong mẹ ở bên cạnh tôi mãi thì tôi chấp nhận đánh đổi mọi thứ”, cụ tâm sự.

Người ta thường nói trong cuộc sống, không có hạnh phúc nào lớn hơn hạnh phúc còn cha mẹ và không có bất hạnh nào lớn hơn bất hạnh của kẻ mồ côi. Vậy nên mùa Vu Lan báo hiếu, mỗi người nên tự nhắc nhở mình: “Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc. Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không”.